Xu Hướng 1/2023 # Viết Đoạn Văn Tả Thầy Giáo, Cô Giáo Bằng Tiếng Anh, Bài Luận Giới Thiệu Về Thầy Cô Giáo Hay Nhất # Top 9 View | Theolympiashools.edu.vn

Xu Hướng 1/2023 # Viết Đoạn Văn Tả Thầy Giáo, Cô Giáo Bằng Tiếng Anh, Bài Luận Giới Thiệu Về Thầy Cô Giáo Hay Nhất # Top 9 View

Bạn đang xem bài viết Viết Đoạn Văn Tả Thầy Giáo, Cô Giáo Bằng Tiếng Anh, Bài Luận Giới Thiệu Về Thầy Cô Giáo Hay Nhất được cập nhật mới nhất trên website Theolympiashools.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Bài luận 1. Giới thiệu, miêu tả về thầy giáo, cô giáo bằng tiếng Anh

Vocabulary:

Chubby (adj): Tròn trịa, mũm mĩm.

Gap (n): Khoảng trống, khoảng cách.

Perspective (n): Cái nhìn, viễn cảnh.

Evaluate (v): Đánh giá.

Devoted (adj): Tận tụy.

I study in a high school in a countryside, and teachers at my schools are very friendly and close to their students. My favorite one is a Literature teacher. His name is Quang, but we usually call him Mrs. Doraemon because he short and chubby just like that robot cat. He is even shorter than most of the boys, he has short black hair, a pair of big eyes, and he often has smiles on his face. He likes to wear shirts with different colors, and our little hobby is trying to guess which color will he choose in the next class. He is just about thirty, so the generation gap between us is not very big. He teaches Literature, so he has a deep soul and different perspectives from most other teachers. His motto is to value each student’s strong point and hobby, so he does not require us to spend all of our time on his subject. He lets us be creative with our essays and the ways we evaluate a work of art. While other Literature teachers force their students to accept and remember whatever they feel about a poem, Mrs. Quang collects all of ideas in order to make the most suitable and efficient lecture for us. He says that Literature helps us to train our words, provide us positive and proper points of view, not a subject for us to learn by heart without memorizing anything after the exam. Besides his teaching hours, he also participates in the program to help the poor students and whoever having trouble with school. In our eyes, he is not only a good teacher who is devoted to his career, but he is also a caring brother.

Dịch:

Tôi học tại một trường cấp ba ở một vùng nông thôn, và giáo viên trường tôi rất thân thiện và gần gũi với học sinh. Người mà tôi thích nhất chính là thầy dạy Văn. Tên của thầy là Quang, nhưng chúng tôi thường gọi thầy là thầy Đôrêmon vì thầy thấp và tròn trịa giống hệt chú mèo máy đó. Thầy thậm chí còn thấp hơn hầu hết các bạn nam, thầy có tóc ngắn màu đen, một cặp mắt lớn, và thầy hay có nụ cười trên mặt. Thầy thích mặc áo sơ mi với nhiều màu khác nhau, và sở thích nho nhỏ là thử đoán thầy sẽ chọn mặc màu nào trong buổi học tiếp theo. Thầy chỉ khoảng 30, vậy nên khoảng cách thế hệ giữa chúng tôi không quá lớn. Thầy dạy Văn học, vậy nên thầy có một tâm hồn sâu sắc và những góc nhìn khác so với hầu hết các giáo viên khác. Phương châm của thầy là trân trọng điểm mạnh và sở thích của từng học sinh, vậy nên thầy không yêu cầu chúng tôi phải dành toàn bộ thời gian vào môn của thầy. Thầy Quang để chúng tôi sáng tạo với nhữngBài luận và cách chúng tôi đánh giá một tác phẩm nghệ thuật. Trong khi những giáo viên dạy Văn khác buộc học sinh của họ phải chấp nhận và ghi nhớ những gì họ cảm nhận về một bài thơ, thầy Quang thu thập toàn bộ ý kiến để tạo ra một bài giảng thích hợp và hiệu quả nhất. Thầy nói rằng Văn học giúp chúng ta rèn luyện từ ngữ, cung cấp những cái nhìn tích cực và đúng đắn chứ không phải môn để chúng ta học thuộc lòng và sau mỗi bài thi thì không còn nhớ gì cả. Bên cạnh những giờ dạy học, thầy cũng tham gia vào chương trình giúp đỡ học sinh nghèo và có vấn đề với trường học. Trong mắt của chúng tôi, thầy không chỉ là một người thầy tận tụy với công việc, nhưng thầy còn là một người anh biết quan tâm chăm sóc.

Bài luận 2. Viết đoạn văn giới thiệu, bài luận miêu tả về thầy giáo, cô giáo bằng tiếng Anh

Vocabulary:

Wrinkle (n): Nếp nhăn, vết chân chim.

Manner (n): Thái độ, cách ứng xử.

Formula (n): Công thức.

My high school has a very special teacher, and his name is Trung. He tells us he is just 50 years old, but his white hair and a face fulls of wrinkles show that he is at least 60. He has medium height, but he is so thin that he almost disappears in any crowd. His only uniform when going to school are white T shirt with black pants and shoes, and we hear he has never changed his style since he first came to this school. He is a Math teacher who does not like to teach Math very much, but his dream is to be a Computer scientist instead. All of his classes is a little bit stressful because he is very strict with the homework and our manner. If we fail to finish our homework, he will make us to have even more works and formulas to remember. However, sometimes he also spends a couple of minutes to share about his life. What we know is that he used to be an excellent student who almost had a chance to study abroad in the US. Unfortunately, something unexpected had happened and missed that chance as well as his lover at that time. Since that moment, he accepted his fate and became a Math teacher for a small high school even though he is a very talented and smart person. We are all sad about his story, and we think he deserves more than what he is doing. Although he does not have a big love in teaching career, he is still one of the best teachers I have ever met. His son is also an excellent person, and we all hope that he will finish his father’s dream.

Dịch:

Trường cấp 3 của tôi có một giáo viên rất đặc biệt, và tên của thầy là Trung. Thầy nói rằng thầy chỉ vừa mới 50 tuổi, nhưng mái tóc bạc trắng và gương mặt có đầy vết nhăn cho thấy thầy cũng ít nhất 60. Thầy có chiều cao trung bình, nhưng thầy ốm đến nỗi thầy gần như biến mất trong bất kì đám đông nào. Đồng phục duy nhất của thầy khi đến trường là áo sơ mi trắng với quần tây và giày đen, và chúng tôi nghe rằng thầy không bao giờ thay đổi phong cách kể từ khi thầy đến trường dạy lần đầu tiên. Thầy là giáo viên Toán mà lại không thích dạy Toán cho lắm, nhưng thay vào đó thầy lại muốn làm một nhà khoa học máy tính. Tất cả lớp học của thầy hơi căng thẳng một chút bởi vì thầy rất nghiêm khắc với bài tập về nhà và thái độ của chúng tôi. Nếu chúng tôi không làm bài tập, thầy sẽ bắt chúng tôi phải làm nhiều việc hơn và nhớ nhiều công thức hơn. Tuy nhiên, đôi khi thầy cũng dành vài phút để tâm sự về cuộc đời thầy. Những gì chúng tôi biết là thầy từng là một học sinh xuất sắc và sắp có cơ hội để đi du học ở Mỹ. Xui xẻo thay, vài chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra và thầy đã lỡ cơ hội đó và mất luôn người yêu ở thời điểm đó. Kể từ đó, thầy chấp nhận số phận của mình và trở thành giáo viên dạy Toán ở một ngôi trường nhỏ mặc dù thầy là một người tài năng và thông minh. Chúng tôi đều buồn vì chuyện của thầy, nhưng chúng tôi nghĩ thầy xứng đáng nhiều hơn những gì thầy đang làm. Mặc dù thầy không có tình yêu to lớn với sự nghiệp dạy học, thầy vẫn là một trong những giáo viên giỏi nhất tôi từng gặp. Con trai thầy cũng là một học sinh xuất sắc, và chúng tôi hi vọng cậu ấy sẽ hoàn thành được giấc mơ của bố mình.

Bài viết 3. Bài luận miêu tả giới thiệu, miêu tả về thầy giáo, cô giáo bằng tiếng Anh:

Vocabulary:

Accessory (n): Đồ phụ kiện.

Lecture (n): Bài giảng.

Tease (v): Trêu ghẹo.

We have a very interesting History teacher, and her name is Lan. Ms. Lan is almost forty years old now, but her soul is still very young and free. She is pretty short, and she looks like a secondary school girl from behind. She has medium curly hair which she dyes in brown, a pair of big round eyes and thin lips. She loves to wear different long dresses with matching accessories for each day, and we can count that she may have up to twenty dresses. She is a funny person with a very weak heart. While other teachers ride motorbikes, she chooses to ride an electronic bike to school because she is too scare of the traffic. Sometimes she even cries in class because we do not pay enough attention or fail to remember her lectures, and at those times our class has to stop to calm her down. Despite being sensitive, she usually teases us by saying there is going to be an mini exam without announcement or make us sing in front of the whole class if we make mistakes. She is like a teenager in that mature appearance, and she even says that she is not ready to find a boyfriend. Being single at her age is quite a strange thing in our hometown, but she is still happy and enjoys her life at its best. Although History is considered to be a boring subject, she always knows how to make us laugh about a character or event in order to help us remember them easily. We will graduate next year, and it is a little bit sad to think that we can never study with her again. She is an interesting teacher, and I will remember her forever.

Dịch:

Chúng tôi có một giáo viên dạy Lịch sử rất thú vị, và tên cô là Lan. Cô Lan cũng gần 40 tuổi rồi, nhưng tâm hồn cô vẫn còn rất trẻ trung và tự do. Cô hơi thấp, và trông cô như một nữ sinh trường cấp hai khi nhìn từ phía sau. Cô có mái tóc lửng xoăn được nhuộm màu nâu, một đôi mắt to tròn và đôi môi mỏng. Cô thích mặc nhiều chiếc áo dài khác nhau với phụ kiện kết hợp cho từng ngày, và chúng tôi đếm được rằng có lẽ cô có lên tới khoảng hai mươi chiếc áo dài. Cô là một người vui nhộn với một trái tim yếu đuối. Trong khi những người giáo viên khác lái xe máy, cô chọn lái một chiếc xe đạp điện đến trường vì bởi vì cô sợ giao thông. Đôi khi cô thậm chí còn khóc trên lớp bởi vì chúng tôi không đủ chú ý hoặc không nhớ bài giảng của cô, và vào những lúc đó tiết học phải ngưng lại để chúng tôi dỗ cô. Mặc dù cô hơi nhạy cảm, cô thường hay trêu chúng tôi bằng cách nói rằng sẽ có một bài kiểm tra mà không báo trước hoặc bắt chúng tôi phải hát trước lớp khi phạm lỗi. Cô giống như một người thiếu niên trong vẻ ngoài trưởng thành đó, và cô thậm chí nói rằng cô vẫn chưa sẵn sàng để tìm kiếm bạn trai. Độc thân ở lứa tuổi như cô là một việc hơi lạ ở quê chúng tôi, nhưng cô vẫn hạnh phúc và tận hưởng cuộc sống. Mặc dù Lịch sử được đánh giá là một môn nhàm chán, cô luôn biết cách khiến chúng tôi cười về một nhân vật hoặc sự kiện để giúp chúng tôi nhớ dễ dàng hơn. Chúng tôi sẽ tốt nghiệp vào năm tới, và hơi buồn khi nghĩ rằng chúng tôi sẽ không bao giờ được học với cô nữa. Cô là một giáo viên thú vị, và tôi sẽ mãi mãi nhớ về cô.

Bài viết 4. Viết đoạn văn giới thiệu, miêu tả về thầy giáo, cô giáo bằng tiếng Anh

Vocabulary:

Pastel (n): Màu nhạt nhẹ.

Enthusiastic (adj): Nhiệt tình.

Our head teacher is an English teacher, and most students in our school want to participate in her class. Her name is Hien, and she is the nicest teacher that I have ever met. She is tall with long black hair, bright skin and a pretty face. She usually wears long dresses with pastel colors at school, and her clothes fit her very well. Ms. Hien is very young, just about 25 years old, and her father stills take her to school. She has a gentle voice, and she never yells at us like many other teachers. Her way of teaching is also very creative because she had spent two years studying abroad. Besides the textbooks, she always finds other interesting materials for us to learn, and she has some special techniques to hep us remember the new words as well as grammars faster and longer. Her class is always full of laughter, and we are very enthusiastic in giving our opinions or contribute to the lectures. We even have candies as our rewards for having the correct answers or winning the games. She not only a good teacher, but she also cares for her students very much. When we make any mistake, she will talk to us calmly to find out the reasons, and it is enough for us to feel grateful and never making the same mistake again. Other classes say that they are a little bit jealous since they do not have such a great head teacher like Ms. Hien, and everyone wants a chance to study with her. For us, she is like a big sister who can also help with our study. We love and respect her a lot, and we all hope to study with her again next year.

Dịch:

Giáo viên chủ nhiệm của tôi là một cô giáo dạy tiếng Anh, và hầu hết học sinh trong trường tôi đều muốn học lớp cô dạy. Cô tên là Hiền, và cô là người tốt nhất mà tôi từng được gặp. Cô cao với mái tóc dài màu đen, làn da sáng màu và một gương mặt xinh đẹp. Cô thường mặc áo dài với tông màu nhạt ở trường, và trang phục này rất phù hợp với cô. Cô Hiền còn rất trẻ, chỉ vào khoảng 25 tuổi, và bố của cô vẫn còn chở cô đến trường. Cô có một chất giọng nhẹ nhàng, và cô không bao giờ la mắng chúng tôi như nhiều giáo viên khác. Cách dạy của cô cũng rất sáng tạo bởi vì cô đã dành hai năm để đi du học nước ngoài. Bên cạnh sách giáo khoa, cô luôn tìm kiếm những tài liệu thú vị khác cho chúng tôi học, và cô có vài kỹ thuật đặc biệt để giúp chúng tôi ghi nhớ những từ mới và điểm ngữ pháp nhanh hơn và lâu hơn. Lớp học của cô luôn có đầy tiếng cười, và chúng tôi rất nhiệt tình trong việc cho ý kiến hoặc đóng góp vào bài giảng của cô. Chúng tôi thậm chí còn được kẹo như phần thưởng khi có được đáp án đúng hoặc thắng trò chơi. Cô không chỉ là một người giáo viên tốt, mà cô còn quan tâm rất nhiều đến học sinh của mình. Khi chúng tôi phạm lỗi, cô sẽ bình tĩnh nói chuyện để tìm ra nguyên nhân, và bao nhiêu đó đủ để chúng tôi cảm thấy biết ơn và không bao giờ tái phạm lại. Những lớp khác nói rằng họ có hơi ghen tị khi không có được một giáo viên chủ nhiệm tuyệt vời như cô Hiền, và ai cũng muốn có cơ hội được học với cô. Đối với chúng tôi, cô giống như một người chị lớn có thể giúp chúng tôi trong việc học. Chúng tôi rất yêu quý và tôn trọng cô, và chúng tôi đều hy vọng rằng sẽ lại được gặp cô vào năm học sau.

Tả Thầy Cô Giáo Mà Em Yêu Quý Lớp 5 Hay Chọn Lọc

Những bài văn mẫu tả thầy cô lớp 5

Dàn ý tả thầy cô giáo lớp 5

I. Mở bài:

Giới thiệu cô giáo.

– Cô giáo của em khoảng bốn mươi tuổi.

– Cô là người mẹ thứ hai của em.

II. Thân bài: Tả ngoại hình của cô.

– Cô có dáng thon thả, thướt tha trong chiếc áo dài.

– Mái tóc đen, dài xoã ngang vai.

– Khuôn mặt đầy đặn, cân đối với chiếc mũi thẳng, đôi môi hồng luôn tươi cười.

– Đôi mắt to và đen; nhìn hiền từ, thân thiện.

– Nước da trắng trẻo.

– Bàn tay nhỏ nhắn có các ngón thon dài.

– Bước đi uyển chuyển.

– Giọng nói rõ ràng, rành mạch.

III. Kết bài: Nêu cảm nghĩ về cô.

– Cô giáo thật dễ thương, gần gũi

Những bài văn mẫu tả thầy cô giáo bao gồm các bài văn mẫu hay và chọn lọc để bạn đọc cùng tham khảo và có thể lên ý tưởng cho bài viết riêng cá nhân mình. Các bạn Tiếng Việt 5 TUYỆT ĐỐI KHÔNG NÊN sao chép toàn bộ bài viết!

Tả cô giáo lớp 5

Bài văn tả cô giáo: Tả cô Kiều

Công cha, áo mẹ, chữ thầy Gắng công mà học có ngày thành danh

Từ xưa tới nay, câu ca dao này vẫn được truyền từ đời này sang đời khác, nghề giáo đã vận dụng câu ca dao này vào bài giảng. Ở trường em đang học cũng thế. Trong các thầy cô giáo đã dạy em thì cô Kiều là người mà em yêu mến nhất. Mỗi tiết học đều vang lên giọng nói âu yếm của cô: “Có em nào chưa hiểu bài không”? Câu nói đó thật ấm áp biết dường nào.

Cô Kiều năm nay 40 tuổi. Thân hình khá cân đối với tà áo dài cô thường mặc mỗi khi đến lớp. Nhờ mang đôi giày cao gót màu đen bóng nên trông cô cao hơn, bắt mắt hơn. Mái tóc cô dài, đen mượt và luôn được buộc cao gọn gàng. Khuôn mặt hình trái xoan, nổ bật với làn da trắng. Mặc dù không cần phấn son nhưng mặt cô vẫn xinh đẹp và hiền hậu lạ thường. Đó là khuôn mặt hiền từ và được pha lẫn nét khôi hài. Vầng trán hơi cao để lộ sự thông minh với khí chất của một người giáo đã luôn khiến chúng em yêu thương và khâm phục hơn . Đôi mắt sáng thường thay đổi trông như một nhà ảo thuật. Khi vui đôi mắt ấy thường ánh lên những tia sáng hạnh phúc khi chúng em được điểm cao. Khi bạn nào không tập trung học thì nó trở nên nghiêm nghị thật khó tả. Cô chỉ nhìn thôi cũng đủ để cả lớp im lặng một cách nặng nề. Giọng nói lúc trầm, lúc bổng, lúc nhanh, lúc chậm của cô đã cuốn hút chúng em vào thế giới kiến thức của cô – một thế giới vẫn còn nhiều bí ấn đang chờ đợi chúng em khám phá. Cô rất hay cười, nụ cười tươi tắn và rạng rỡ như hoa. Cô nhìn càng cuốn hút hơn bởi hàm răng đều như những hạt bắp và trắng như muối biển. Cô rất thân thiện với học sinh. Cô luôn công bằng giữa bạn giỏi và bạn yếu.

Cô giảng dạy rất tận tình và chu đáo. Những phần nào khó, cô thường gợi mở những câu hỏi nhỏ giúp chúng em phát biểu và tìm hiểu bài một cách dễ dàng hơn. Cô hướng dẫn cho chúng em viết từng nét chữ. Mỗi khi cô kể chuyện hay đọc thơ, chúng em đều chăm chú lắng nghe. Cô luôn hết lòng giúp đỡ các thầy cô đồng nghiệp cùng dạy tốt. Cô là một giáo viên gương mẫu nên được tất cả học sinh chúng em yêu mến. Chúng em cũng rất vui khi học với cô. Học với cô thật thích biết bao.

Em rất yêu quý cô Kiều. Mặc dù giờ đây không còn học với cô nữa nhưng em luôn kính trọng và biết ơn cô. Em sẽ ghi nhớ lời cô dạy và cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng cô.

Bài văn tả cô giáo – Tả cô Nhã

“Cô giáo em người xinh xinh, cô hay cười mắt cô long lanh….”

Trên đài phát thanh thiếu nhi, giai điệu bài hát quen thuộc chợt vang lên khiến em liên tưởng tói hình ảnh cô Nhã – cô giáo lớp một của em. Cô là người đã dạy dỗ em và để lại cho em nhiều ấn tượng lẫn tình cảm tốt đẹp nhất.

Đó là kỉ niệm đầu tiên đầy ấm áp về cô, là ấn tượng sâu đậm mà đến hôm nay, em vẫn luôn ghi nhớ. Cô trở thành giáo viên chủ nhiệm lớp một của em, trở thành người đầu tiên gần gũi với em trong những ngày đầu tiên tới lớp. Tính cách cô cũng hệt như tên Thanh Nhã của cô. Cô hiền dịu, nhã nhặn và khéo léo. Những giờ học căng thẳng, cô đều tinh ý phát hiện bạn nào tập trung, bạn nào buồn ngủ. Sau đó cô sẽ kể những câu chuyện nhỏ, nhưng vui rồi rút ra bài học đơn giản cho chúng em. Đứa nào cũng chăm chú nghe, tỉnh táo và hứng thú hẳn. Sau mỗi giờ học của cô, chúng em lại có được một bài học quý giá về khoe với bố mẹ. Khi thì là câu chuyện về sự dũng cảm, khi thì là trung thực, bao dung, khi khác lại là yêu thương, sẻ chia, cần cù,… Cô dạy chúng em từng nét chữ đầu tiên, từng phép toán đơn giản và dạy chúng em cả những bài học đạo lí làm người.

Khi ấy, mới bắt đầu đi học, lũ chúng em còn nhiều bỡ ngỡ, thường mắc lỗi. Nhưng chưa bao giờ cô nặng lời trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng chỉ ra cái đúng cái sai, phải trái cho chúng em hiểu rồi nhẹ nhàng xoa đầu, động viên, ánh mắt cô đầy yêu thương và tin tưởng, truyền cho chúng em sức mạnh để sửa chữa, trở nên tốt đẹp hơn. Sinh nhật ai trong lớp cô cũng nhớ và tự tay chuẩn bị những món quà nho nhỏ. Có lần em bị ốm, cô còn tìm đến tạn nhà, thăm hỏi và giảng lại bài học trên lớp cho em, sợ em không theo kịp các bạn trên lớp. Bố mẹ em và phụ huynh khác rất quý mến và kính trọng cô, cảm ơn cô dạy dỗ lũ trẻ con chúng em chu đáo.Chính nhờ có cô, chúng em có được những năm tháng đầu tại trường tiểu học đẹp và đáng nhớ biết bao. Hôm chia tay cô, cô ôm từng đứa, dặn dò mà đứa nào cũng vùi vào lòng cô, bùi ngùi, nức nở.

Thời gian trôi qua, thoáng chốc em đã trở thành học sinh lớp năm, sắp phải rời xa mái trường tiểu học thân yêu này. Nhưng trong hồi ức của em, những kỉ niệm đẹp về cô Thanh Nhã vẫn vẹn nguyên, giống như động lực giúp em cố gắng, cố gắng để không phụ lòng bố mẹ, không phụ niềm tin và tình cảm cảu cô ngày xưa.

Bài văn tả cô giáo: Tả cô Kim Oanh

Năm tháng rồi cũng qua đi, chỉ có thời gian là thước đo tình cảm của con người. Bây giờ tuy đã học lớp 5 – lớp cuối cấp của trường tiểu học, sắp sửa phải tạm biệt mái trường, thầy cô, bạn bè để tiếp bước vào bậc trung học. Nhưng quãng thời gian là năm năm học ở trường, em không sao quên được những kỷ niệm về cô giáo đã dạy em những năm đầu chập chững cắp sách tới trường.

Cô có cái tên rất hay và em cũng rất thích đó là Kim Oanh. Cô là người mẹ hiền dịu nhất trong những ngày em còn học lớp 1. Với dáng người đậm đà, mái tóc xoăn xoăn màu hạt dẻ thì ai cũng nói nhìn cô trông rất xinh. Cô thường mặc những bộ quần áo lịch sự, phù hợp với dáng người của mình. Ngày đó, em cứ nghĩ cô giáo phải dễ sợ lắm. Nhưng không, cô đã làm tan biến những ý nghĩ vẩn vơ đó của em. Cô vẫn là cô giáo hiền lành, tốt bụng. Với khuôn mặt tròn, phúc hậu, hai gò má cao cao, lúc nào cũng ửng hồng. Mắt cô đen láy, long lanh với hàng lông mi cong vút. Nhưng đặc biệt nhất vẫn là ánh mắt nhìn trìu mến, bao dung mà cô dành cho chúng em. Mỗi lần không học bài, chỉ cần nhìn vào đôi mắt buồn buồn của cô là bạn ấy hối hận ngay về việc làm của mình. Có lẽ, chính cô là người khơi dậy lòng hăng say học tập của chúng em. Ẩn dưới vầng trán cao cao thông minh ấy là đôi lông mày vòng nguyệt cân đối, tạo cho khuôn mặt vẻ thanh tú.

Cô Oanh là một giáo viên hăng say trong công việc và hết lòng thương yêu học sinh. Tâm hồn cô là cả một khoảng trời chứa chan bao tình yêu cô dành cho chúng em: Nghe cô giảng bài thì thật là thú vị. Cô giảng rất dễ hiểu, dễ nghe nên chúng em luôn tiếp thu được bài. Vào những giờ ra chơi, cô luôn ngồi lại để viết mẫu và chấm bài cho chúng em. Có những hôm cô còn trao đổi cách giảng bài với bạn bè đồng nghiệp. Nếu bạn nào đọc chưa tốt hay viết chưa đúng thì cô luôn sẵn sàng giúp đỡ. Khi cô đã giảng cho bạn nào thì bạn ấy hiểu ngay. Vào những giờ sinh hoạt lớp, cô luôn nhận xét cho từng bạn và nói cho các bạn cách sửa lỗi sai đó. Có hôm cô nhận xét rất tốt về lớp em và em rất nhớ câu: “Tuần qua, các con đã rất cố gắng để nhận cờ Đội. Cô rất vui vì không những các con được nhận cờ tốt mà còn nhận cờ xuất sắc. Cô mong tuần nào các con cũng như vậy”. Và khi đó, lớp em vỗ tay rào rào. Giờ đây khi đã lên lớp năm, mỗi khi có việc cần đi qua lớp cô, cô lại gọi em lại hỏi han.

Khi đó, em lại nhớ những giây phút khi còn học lớp 1, được cô yêu thương dạy dỗ. Trong em vang lên lời bài hát: “Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương…”.

Vâng! Đúng vậy em sẽ không bao giờ quên cô – người mẹ đã đưa em đón những tia nắng đầu tiên của cuộc đời.

Bài văn tả cô giáo lớp 5: Tả cô Tâm

Năm nay, em đã học lớp Năm. Vì vậy ở dưới mái trường tiểu học thân thương này, em đã trải qua học nhiều thầy cô. Tuy nhiên hầu hết các thầy cô vẫn còn dạy ở trường. Chỉ có cô Tâm là về hưu, cũng là người cô giáo đã để lại cho em nhiều ấn tượng và tình cảm tốt đẹp nhất.

Năm em học cô Tâm năm lớp Ba thì cô đã ngoài tuổi năm mươi. Với vóc người tầm thước, tóc uốn ngắn, nước da trắng giúp cho cô trẻ hơn so với số tuổi. Vầng trán cô rộng, cao với khoảng 30 năm trong nghề, tất cả đã toát lên trên gương mặt vẻ đạo mạo của một người trí thức. Đôi mắt cô hiền từ rất phù hợp với giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn. Mỗi khi cô cười, nụ cười thật thân thiện và để lộ hai hàm răng trắng muốt, đều đặn. Tuy cô vẫn mặc áo dài đến trường như bao cô giáo khác nhưng trông giản dị qua những màu sắc sẫm hơn.

Trong lớp, cô giảng bài thật dễ hiểu. Nếu có bạn nào chưa thông, cô không bao giờ to tiếng rầy la, chê bai mà còn khuyến khích cứ nêu lên những điều không hiểu để nghe cô giảng lại. Đối với học sinh yếu, cô còn dành thời gian hướng dẫn thêm, để tất cả học trò mình ai cũng tiến bộ. Đối với các em có hoàn cảnh khó khăn, cô đặc biệt lưu tâm và tìm cách giúp đỡ. Có lần em nằm viện cả tuần, thật là cảm động khi cô vào bệnh viện thăm. Cô đã để nhiều tâm sức vào mọi hoạt động của lớp, của đội. Mỗi khi lớp chúng em được tuyên dương, được khen thưởng, cô biểu hiện niềm vui bằng nụ cười thật tươi. Gương mặt cô đôn hậu, tính tình cô hiền lành nên rất được lòng đồng nghiệp, phụ huynh học sinh. Cô còn tận tình đến nhà phụ huynh để trao đổi nhằm cùng nhau sửa chữa những thiếu sót trong học hành của đứa trẻ . Vì vậy cha mẹ học sinh rất yêu mến và tin tưởng cô. Chúng em xem cô như người mẹ thứ hai bởi đức tính của cô luôn khoan dung và độ lượng.

Mặc dù không còn gặp cô ở trường nữa nhưng trong lòng em vẫn còn đó sự kính mến, vẫn còn nhớ da diết những kỉ niệm trong thời gian cô dìu dắt. Bây giờ, cô Tâm về đâu, ở đâu? Em tin rồi một ngày nào đó, em sẽ tìm gặp lại cô: Một giáo viên đã cho em nhiều ấn tượng và tình cảm sâu sắc nhất trong thời thơ ấu.

Năm nay là năm cuối cùng của bậc Tiểu học. Vì hoàn cảnh gia đình nên em phải chuyển trường về Thành phố Hồ Chí Minh. Sống giữa thầy bạn mới với bao ngỡ ngàng, xa lạ, em lại càng nhớ đến cô Mai, cô giáo dạy em năm lớp Bốn vừa rồi tại thị xã Bến Tre.

Cô Mai còn rất trẻ. Cô vừa tốt nghiệp Cao đẳng Tiểu học vài năm nay. Dáng cô thon thả, cao cao nhưng không gầy, mái tóc buông xõa ngang lưng, lại được trời phú cho những gợn sóng tự nhiên càng tôn thêm vẻ mềm mại, duyên dáng của một thiếu nữ trong độ xuân xanh. Trên gương mặt trái xoan trắng hồng nổi bật đôi mắt bồ câu trong và sáng, pha lẫn vẻ hiền dịu, ấm áp và hồn nhiên. Đôi môi hình trái tim lúc nào cũng ươn ướt đỏ tươi như được thoa một lớp son mỏng Mỗi khi cô cười, chiếc răng khểnh bên phải nhú ra tạo cho nụ cười một nét duyên thầm đến dễ thương.

Trong suốt cả năm học, em chưa bao giờ thấy cô trách mắng một học sinh nào. Nếu ai đó không thuộc bài, cô nhẹ nhàng góp ý, khuyên bảo chân tình như một người mẹ, người chị của chúng em. Em còn nhớ có một lần bạn Huy lớp em bị xỉu ở trong lớp khi ngoài trời lại đang mưa tầm tã, cô vội vàng lấy áo mưa của mình mặc vào cho Huy rồi nhờ một cô giáo dạy ở lớp kế bên bế ra xe, còn cô thì chạy lấy xe chở Huy đến bệnh viện tỉnh cấp cứu. Cô thương chúng em như những đứa em ruột của mình: bảo bọc, che chở, bao dung, độ lượng nên cả lớp em, trong ngày tổng kết năm học đứa nào đứa nấy khóc sướt mướt trước lúc chia tay cô về nghỉ hè. Cô Mai là vậy đó.

Em ước có một ngày nào đó trở lại Bến Tre và nơi mà em đến đầu tiên là nhà cô giáo Mai của em.

Bài văn tả cô giáo lớp 5 – Tả cô Cúc

Mái trường là ngôi nhà thứ hai của em và cô giáo cũng như là người mẹ thứ hai của em vậy. Và người mẹ hiền thứ hai của em là cô giáo Cúc – giáo viên chủ nhiệm của em từ khi em mới chập chững vào lớp 1 cho tới tận bây giờ.

Ấn tượng đầu tiên của em về cô Cúc đó là dáng người thon thả cùng với khuôn mặt vô cùng hiền lành của cô. Cô giáo em có một thân hình mảnh mai, cô cao tầm 1m65. Mỗi khi lên lớp cô hay mặc áo dài. thường là những chiếc áo lụa, đủ màu sắc tươi đẹp, rất phù hợp với thân hình và làn da trắng hồng của cô. Tà áo dài của cô như truyền thêm cho chúng em tình yêu quê hương đất nước, yêu truyền thống văn hóa của dân tộc. Cô có mái tóc dài và đen mượt, ôm lấy gương mặt trái xoan của cô. Điều em ấn tượng nhất trên khuôn mặt của cô đó là đôi mắt. Đôi mắt cô to tròn và đen láy. Mỗi khi cô nhìn chúng em, em thấy được sự trìu mến và những tia nhìn ấm áp từ đôi mắt ấy. Cô cũng rất hay cười với chúng em, để lộ ra hàm rang trắng và đều như hạt bắp.

Cô rất thương yêu học sinh. Nhớ những ngày đầu khi em mới bước vào lớp một. Rời xa vòng tay của cha mẹ, bước vào một môi trường mới với những người bạn mới. Em vô cùng sợ hãi. Cứ khóc lóc đòi về với mẹ. Cô đã ân cần tới bên. Ôm em vào lòng nhẹ nhàng vỗ về em. Đôi bàn tay thon dài và ấm áp của cô vỗ nhè nhẹ lên lưng em. Khiến cho em có cảm giác an toàn và gần gũi. Rồi em cũng nín khóc, ngoan ngoãn theo cô vào lớp.

Trong mỗi giờ học, cô ân cần chỉ bảo chúng em. Giọng cô trầm ấm, ngân vang rất dễ hiểu. Cô kiên nhẫn chỉ bảo từng chút một cho chúng em. Đến giờ ra chơi, cô còn nán lại lớp, xuống tận bàn những bạn chưa nắm vững bài để chỉ dạy. Dù bình thường cô rất hiền lành nhưng khi có bạn mắc lỗi cô vãn nghiêm khắc kiểm điểm, chỉ ra lỗi sai để sau chúng em không tái phạm nữa.

Cô là người mẹ hiền thứ hai của chúng em. Dù sau này, khi không được học cô nữa nhưng em cũng sẽ không bao giờ có thể quên hình ảnh một người cô giáo xinh đẹp lại hiền lành đã giúp đỡ em rất nhiều trong thời gian em học dưới mái trường tiểu học này.

Bài văn tả cô giáo lớp 5 – Tả cô giáo Nga

Đã mấy năm qua rồi cho đến bây giờ em vẫn còn thương mến cô giáo Nga, người đã dạy dỗ em trong những năm học đầu tiên ở ngưỡng cửa Tiểu học.

Cô giáo Nga có dáng người thon thả, không mập cũng không gầy. Tuổi cô độ gần bốn mươi nhưng trông cô còn rất trẻ. Em rất thích những chiếc áo dài cô mặc đến lớp, thường là những chiếc áo lụa mỏng, đủ màu sắc tươi đẹp, rất phù hợp với thân hình và làn da trắng hồng của cô. Mái tóc cô được uốn gọn gàng ôm lấy gương mặt đầy đặn, lúc nào cũng trang điểm một cách hài hoà. Đôi mắt cô to, đen láy, chiếc mũi tuy hơi cao nhưng trông cân xứng với gương mặt. Cô cười rất tươi, giòn giã, để lộ hai hàm răng trắng đều như hạt bắp. Tất cả đều tạo ra một nét đẹp thân tình, cởi mở, nhưng không vì thế mà kém phần cương nghị. Giọng cô giảng bài lúc trầm ấm, lúc ngân vang.

Cô rất thương yêu học sinh. Em còn nhớ những buổi đầu đi học, chúng em đều là những đứa trẻ vừa rời khỏi tay ba mẹ, ngơ ngác, rụt rè và thậm chí có bạn còn oà lên khóc khi ba mẹ ra về. Cô như người mẹ hiền, hết dỗ bạn này quay qua dỗ bạn khác khiến lòng em và các bạn yên tâm không còn sợ hãi nữa. Thế nhưng cô rất nghiêm khắc khi giảng bài, bạn nào không chú ý theo dõi, cô nhắc nhở ngay và luôn tuyên dương những bạn cố gắng học tập. Những buổi học đầu tiên biết bao khó nhọc, cô cầm tay từng bạn uốn nắn, chỉ cho từng bạn cách phát âm các vần. Những giờ ra chơi cô nán lại gạch hàng trong tập vở, cho chúng em viết ngay hàng thẳng lối, hoặc chỉ vẽ thêm cho các bạn còn yếu không theo kịp. Giờ rảnh cô thường kể chuyện cho chúng em nghe. Cả lớp cười vang khi cô kể chuyện vui, lúc đó em cảm thấy bầu không khí trong cả lớp ấm áp tình mẹ con làm sao! Ngoài việc dạy dỗ chăm sóc chúng em, cô còn quan tâm tìm hiểu gia đình các bạn nghèo, tạo điều kiện giúp đỡ các bạn.

Tuy không học cô nữa nhưng trong lòng em luôn kính trọng và biết ơn cô. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để khỏi phụ lòng yêu thương, chăm sóc của cô đối với em và xứng đáng là con ngoan trò giỏi.

Bài văn tả cô giáo lớp 5 – Tả cô Hạnh

Trong nhà trường, thầy, cô giáo nào em cũng kính yêu nhưng cô Hạnh là người đã để lại cho em nhiều ấn tượng đẹp đẽ nhất.

Dáng người cô cân đối, làn da ngăm ngăm trông gợi lên ở cô một sự khỏe mạnh, chất phác. Khuôn mặt tròn, phúc hậu. Nhìn mái tóc điểm bạc và những vết nhăn trên khuôn mặt ấy em đoán cô đã ngoài bốn mươi tuổi. Cô rất thích mặc những bộ trang phục sẫm màu. Tuy giản dị nhưng cũng thật đep, thật trang nhã. Cô thường đeo kính trắng. Ẩn trong đôi mắt kính trong suốt ấy là cặp mắt sâu và sáng của cô. Đôi mắt thật hiền từ, thường nhìn chúng em bằng cái nhìn trìu mên. Khi cô mỉm cười hàm răng trắng nõn lộ ra ánh mát long lanh và dịu hiền khó tả. Em thích nhất là đôi bàn tay cô. Tuy bàn tay xương xương nhưng cô chấm bài nhanh thoăn thoắt. Mỗi con điểm mười trên trang vở của chúng em là liều thuốc hiệu nghiệm giúp cô quên hết nhọc nhằn. Mỗi khi cô viết bài trên bảng lớp, những đường gân rắn rỏi nổi lên. Nhìn đôi bàn tay cỏ em hình dung cô là một kiến trúc sư đang vẽ nên những nền móng của những tòa nhà vững chắc. Nói cho đúng hơn, cô là một kĩ sư tâm hồn đã dìu dắt rất nhiều thế hệ.

Cô rất yêu chúng em và quan tâm đặc biệt đến các bạn học yếu, các bạn có hoàn cảnh khó khăn. Cô đã không ngần ngại mua cho chúng em những bút, những vở để học tập. Những lúc ấy em hình dung cô như người mẹ thứ hai của mình. Tuy bây giờ em không còn học cô nữa nhưng em luôn nhớ về hình ảnh của cô, luôn biết ơn cô đã dìu dắt chúng em khôn lớn nên người.

Bài văn tả cô giáo lớp 5 dài

Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người đều có những thầy cô giáo mà sẽ không bao giờ tìm thấy một người như họ. Họ là những người tận tâm tận tụy với nghề lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như thế và có lẽ trong suốt cuộc đời tôi sẽ không thể nào quên được cô.

Đó là cô An, một cô giáo còn rất trẻ. Ngày đầu tiên khi cô vào dạy lớp tôi cô mặc một chiếc áo dài màu trắng, trông cô thật trẻ trung và năng động. Cô dành một tiết đầu tiên để làm quen với lớp và tự giới thiệu về bản thân mình. Trước đây sinh hoạt có lẽ là giờ mà bọn tôi sợ nhất nhưng kể từ khi có cô thì nó không còn đáng sợ như vậy nữa, nó là giờ mà chúng tôi lại tiếp tục được giao lưu bên cạnh đó thì cô cũng khuyên những bạn còn học kém phải phấn đấu hơn. Nhiều lúc tôi đã từng nghĩ nếu như suốt đời học sinh của tôi được học văn cô được cô làm chủ nhiệm thì hay đến mấy và có lẽ đó cũng là hy vọng của tất cả đám học trò chúng tôi. Có lẽ điều làm tôi không thể nào quên được ở cô còn là một kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi. Đó là một lần thi cuối kì, tôi được một con hai tròn trĩnh và cô yêu cầu tất cả lớp phải mang về cho bố mẹ ký vào. Điều này đối với tôi như một tiếng sét ngang tai bởi vì tôi đã hứa với ba mẹ là lần này điểm thi sẽ trên trung bình. Không thể để cho bố mẹ biết điều này được và trong đầu của một đưa trẻ no nót như tôi nảy lên một suy nghĩ sai trái.

Tôi quyết định đi lục lọi lại những quyển sổ mà bố tôi đã ký và học theo nét đó rồi ký lại. Tuy không được giống cho lắm nhưng tôi vẫn mạnh tay ký bừa ra sao thì ra. Hôm sau tôi vẫn nộp như bình thường và không thấy cô nói gì nên trong lòng tôi cảm thấy lâng lâng vui sướng. Tan trường tôi đang rảo bước thì bỗng nghe tiếng ai đó hỏi đằng sau “Khánh ơi đợi cô với”. Quay lại đằng sau thì ra đó là cô An. Thì ra cô đã biết đó không phải là chữ ký của ba tôi. Tôi không nói gì mà chỉ biết khóc òa lên vì sợ hãi. Cô ôm tôi vào lòng không một lời trách phạt. Cô nói sẽ không để chuyện này cho bố mẹ tôi biết với một điều kiện là trong kì thi cuối kì tôi phải đạt được điểm khá. Điều này đối với tôi thật khó nhưng vì sợ ba nên tôi đành gật gù đồng ý.

Chẳng mấy chốc kì thi cuối kì đã gần tới tôi đang không biết xoay xở thế nào thì chiều hôm đó cô đến với một số tài liệu trên tay và cô nói sẽ kèm tôi học. Kì thi cuối kì đã tới và một tuần sau cô An thông báo điểm, tôi đã thực sự rất bất ngờ và không tin nổi vào mắt mình là một điểm chín đỏ chói. Tôi cảm ơn cô rất nhiều và từ đó trở đi tôi môn văn trở thành một môn mà tôi rất thích. Cô chính là người mẹ thứ hai của tôi và nếu không nói quá thì cô chính là người mang đến cho tôi một cuộc sống mới hoàn toàn khác. Cô không phải là người sang trọng hay quý phái gì mà cô rất gần gũi, giản dị như chính những đứa học sinh mà cô đang dậy vậy và chính điều đó đã khiến cho những đứa học sinh nghèo như chúng tôi cảm thấy yêu thương cô đến kì lạ. Cô cũng có một cuộc sống không mấy khấm khá gì khi con phải nuôi một người em đang học đại học nhưng mỗi khi chúng tôi nghỉ phép cô luôn đến thăm động viên an ủi và luôn đem theo khi là hộp bánh khi là hộp sữa. Cô giáo tôi là như thế đấy chân thành và mộc mạc đến lạ thường.

Những bài học lời răn dạy của cô tôi sẽ không bao giờ quên được. Hình ảnh cô và những lời nói ân cần cô chỉ bảo chúng tôi sẽ luôn khắc ghi trong tâm trí tôi.

Bài văn tả cô giáo lớp 5 ngắn

Bài văn Tả thầy giáo lớp 5

Tả thầy giáo mà em yêu quý – Tả thầy Hoàng

Thầy cô dạy em rất nhiều nhưng thầy Hoàng là người đã để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất. Thầy đã dạy em vào năm học vừa qua.

Dáng thầy cao cao, nước da ngăm đen gợi lên ở thầy một sự khỏe mạnh, chất phác. Mái tóc thầy điểm bạc. Nhìn khuôn mặt và mái tóc “hoa râm” ấy em đoán tuổi thầy đã ngoài bốn mươi. Thầy thường mặc bộ đồ veston màu nâu sẫm mỗi khi đến lớp. Nhìn trang phục và dáng đi của thầy, ai cũng biết rằng thầy là người đứng đắn, tác phong mẫu mực.

Thầy thường đeo kính trắng. Ẩn trong cái kính trắng ấy là đôi mắt sâu và hiền từ. Ánh mắt của thầy đã thể hiện một tấm lòng nhân hậu, bao dung. Hợp với đôi mắt thể hiện lòng nhân ái của thầy là cái miệng hay tươi cười với chúng em, nhất là lúc cả lớp chúng em học tập tốt. Mỗi khi thầy cười, hàm răng trắng và đều đặn được lộ ra, ánh mắt của thầy thể hiện một niềm vui khó tả. Thế nhưng khuôn mặt thầy vẫn không khỏi có những nếp nhăn. Em nghĩ rằng, mỗi nếp nhăn trên gương mặt thầy là một chuỗi ngày dài vất vả với nghề, với trẻ thơ. Thầy luôn khắc phục mọi khó khăn để giữ vững tay chèo đưa chúng em cập bến bờ tri thức. Mỗi khi viết bài trên bảng lớp, bàn tay xương xương của thầy nổi lên những đường gân rắn rỏi. Bàn tay ấy đã dìu dắt biết bao thế hệ học trò.

Nhìn dáng thầy trên bục giảng, em tưởng tượng thầy là một người lính đang gánh trên vai một trọng trách nặng nề. Em lại hình dung thầy là một kiến trúc sư đang vẽ nên những nền móng của những tòa nhà vững chắc. Nói đúng hơn, thầy là một kĩ sư tâm hồn đang thêu dệt những ước mơ cho chúng em, một kĩ sư đang điều hành những tâm hồn hướng tới tương lai…

Thầy không những quan tâm đến chúng em mà thầy quan tâm đến tất cả mọi người, giúp đỡ đồng nghiệp. Thầy rất yêu nghề dạy học, tận tụy với trẻ thơ. Thầy mong tất cả chúng em học giỏi, thành tài. Thầy mong từng thế hệ học trò khôn lớn nên người, thành đạt trong tương lai. Nhiều người học trò của thầy nay đã là bác sĩ, kĩ sư, doanh nhân thương mại. Không biết rằng những người ấy có còn nhớ đến thầy không? Riêng em, em kính yêu thầy vô hạn. Em tự hiểu rằng: “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” Dù cho thầy không còn dạy em nữa, nhưng kí ức em không phai mờ hình ảnh của thầy. Em xem thầy như người cha thứ hai đã hết lòng lo lắng cho con. Lúc nghĩ về thầy em thường hát thầm lời hát mà ngày bế giảng cuối năm em đã hát tặng thầy: “Khi tóc thầy bạc, tóc em vẫn còn xanh Khi tóc thầy bạc trắng, chúng em đã khôn lớn rồi Thời gian trôi mau, cầu kiều thầy đưa qua sông Tuổi ấu thơ như hoa nở dưới mái trường…”

Ngày tháng trôi qua, em mỗi ngày một lớn, được học nhiều điều hay, điều mới, được học thầy giáo mới, nhưng hình ảnh của thầy giáo cũ vẫn mãi mãi trong em. Em nguyện ra sức học tập để không phụ lòng thầy.

Tả thầy giáo mà em yêu quý – Tả thầy giáo Lâm

Mỗi ngày đến trường, ta được tiếp thu biết bao tri thức, bao hiểu biết, mà người cung cấp cho chúng ta, chỉ dạy cho chúng ta những điều ấy không ai khác chính là những người thầy, người cô giáo của ta. Trong suốt những năm tháng đi học, tôi đã được học và tiếp xúc với bao người giáo viên đáng kính. Tuy nhiên, có lẽ người giáo viên để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc nhất chính là thầy Lâm, thầy giáo chủ nhiệm của tôi.

Thầy Lâm năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi, ở thầy là sự chững chạc, nghiêm nghị của một người đàn ông trong độ tuổi tứ tuần. Thầy có dáng người cao, hơi gầy cùng với làn da màu bánh mật khiến thầy trông đầy khỏe khoắn. Khuôn mặt thầy vuông chữ điền, mái tóc thầy đen óng, được cắt tỉa gọn gàng, trên mái tóc ấy đã xuất hiện một vài sợi tóc sâu lấm tấm do dấu hiệu tuổi tác. Vầng trán thầy cao như trán Bác Hồ, phía dưới là đôi mắt đen, sáng , đôi mắt ấy lúc nào cũng nhìn chúng em bằng cái nhìn trìu mến, ấm áp. Đặc biệt thầy có chiếc răng khểnh nên mỗi khi thầy cười, chiếc răng khểnh lại lộ ra trông rất duyên cùng với hai má lúm đồng tiền lúc nào cũng rặng rỡ.

Trang phục hàng ngày của thầy đầy lịch lãm và nghiêm túc. Mỗi sáng đến trường, thầy đều mặc những chiếc áo sơ mi nhạt màu cùng quần âu đen, khi trường có lễ hội, thầy lại khoác lên mình những bộ vest, phối cùng những chiếc ca-na-vát đầy nam tính và lịch lãm. Thầy có giọng nói ấm áp mà dõng dạc. Khi giảng bài, thầy nói to, rõ ràng từng phần kiến thức, giúp chúng tôi tiếp thu bài nhanh hơn. Thầy là một người khá nghiêm túc trong công việc, thầy luôn cố gắng hết mình để truyền đạt kiến thức cho học trò, chỗ nào chúng tôi không hiểu, thầy đều sẵn sàng giảng giải. Dường như niềm vui của thầy là được nhìn thấy học trò tiếp thu được tri thức, hiểu biết. Bên ngoài công việc, thầy lại giống như một người bạn của chúng tôi vậy.

Thầy hay cười và rất vui tính, thầy luôn yêu thương chúng tôi, trò chuyện với chúng tôi, cho chúng tôi những lời khuyên chân thành khi có ai đó gặp khó khăn. Những giờ học của thầy bên cạnh được tiếp thu kiến thức, thầy thường đan xen kể những câu chuyện vui để giờ học bớt căng thẳng và bầu không khí được sôi nổi hơn. Lớp tôi ai cũng yêu quý thầy, thầy như người bố thứ hai, như người bạn của chúng tôi vậy. Thầy giáo của chúng tôi luôn được mọi người yêu quý bởi tấm lòng nhân hậu, sự nhiệt huyết với nghề và tình yêu thương sâu sắc với học trò.

Cuộc đời chúng ta sẽ gặp qua rất nhiều người, mỗi người sẽ có một ý nghĩa sâu sắc với ta. Với tôi, thầy Lâm là một người giáo viên mà tôi luôn kính trọng và yêu quý. Tôi sẽ cố gắng học tập chăm chỉ để sau này trở thành một người học trò mà thầy có thể tự hào.

Tả thầy giáo dạy Toán

Trong cuộc đời mỗi con người, để thành công thì không thể nào thiếu đi những bóng dáng người thầy. Người xưa đã có câu: “Không thầy đố mày làm nên”. Trong tim em cũng có một người thầy cho riêng mình. Đó chính là thầy dạy môn Toán.

Thầy năm nay cũng đã gần bốn mươi. Với cái tuổi trung niên thì thầy vẫn còn xuân chán. Thầy rất nhẹ nhàng chỉ bảo em những bài toán khó. Thầy rất cao, khoảng 1m75. Em đứng chỉ đến vai thầy. Thầy không có một gương mặt chữ điền chuẩn mực, cũng không có làn da nâu khỏe khoắn. Làn da thầy trắng, mặc dù không mềm mại như da con gái nhưng da thầy rất sáng. Nó làm nổi bật lên bộ đồ mà thầy đang mặc. Thầy thường mặc áo sơ mi trắng khi đi dạy, quần âu, dép xăng đan đơn giản. Mùa đông, thầy mặc một cái áo gió bên ngoài nữa là ổn. Tóc thầy còn đen, chưa bạc cái nào. Thầy quanh năm chỉ để một kiểu tóc, không hề thay đổi. Thầy có nụ cười rất duyên. Mỗi khi thầy cười, cả lớp cũng muốn cười theo. Em chưa thấy thầy bật cười thành tiếng bao giờ, chỉ là một nụ cười mỉm nhẹ. Mỗi lần cười, ánh mắt, gương mặt thầy đều bừng sáng. Làn da trắng cũng ửng đỏ lên trên gương mặt thầy mỗi khi cười. Thầy rất tâm huyết với học sinh. Thầy luôn cố gắng tìm tòi những bài toán hay, lạ để thúc đẩy sự phát triển về toán học của chúng em. Từ ngày thầy mới tiếp nhận dạy môn Toán của lớp, em yêu Toán hẳn. Thầy đã truyền được cái lửa, cái tình yêu toán học của mình cho chúng em. hàng ngày thầy đến lớp, bước vào với một tâm thế đầy lửa của một người thầy yêu học trò. Cái thước dài để thầy vẽ hình lúc nào cũng có mặt. Tay thầy cầm phấn rất đẹp. Những nét chữ uyển chuyển được viết lên bảng một cách nhanh chóng. Chữ thầy rất rõ ràng, thầy vẽ hình, viết con số cũng rất đẹp.

Em rất yêu quý thầy bởi cái tâm thế của người dạy học. Những tâm huyết của thầy luôn là món quà vô giá mà thầy đã dành cho chúng em.

Ngoài ra nhằm đáp ứng cho các thầy cô, các em học sinh luyện tập và ôn tập chuẩn bị cho bài thi học kì 1 lớp 5, và các dạng đề thi học kì 2 lớp 5, các bạn cùng các thầy cô có thể theo dõi ôn tập và làm các dạng bài tập Toán, Tiếng Việt 5 cùng VnDoc.

Đề chuẩn bị cho các đề thi học kì 1 lớp 5, các bạn học sinh tham khảo các bộ đề thi sau đây:

Tả Về Cô Giáo Lớp Em Bằng Tiếng Anh

“Remember guys fruit treesThere is a list there of old hopes he remembered “

That is the verse talking about a teacher, that has always been beloved profession, respected. I loved his teachers, but he left me the deepest impression is her homeroom teacher Kim You- our.

She had very long hair, smooth, black and always subtly scented. Her big round eyes, pick, extremely resilient but equally tender. When we reached great achievements in learning, she always looked at us with a loving gaze. And every time we make a mistake, her steadfast eyes sad again. Her long slender hands, always write down the emotional context to convey a lesson to us. She also helps us remember all longer than his voice. Her voice was very inspiring, sometimes gentle, warm, sometimes witty, playful cause we always focus on the lesson, forget all the time. Her gentle personality, integrity, she always serious with his work. Every day, she is very frisky with us, but he went to class, she is also very strict. With her teaching is not just a profession, but a passion. She is always well prepared for his lectures, sometimes she uses both short clips of lessons, help us to be able to absorb all the fastest. Although she was a school teacher, but she still, it’s her hobby. She always wake up to three, four o’clock in the morning after going to bed because lesson plans, she continued to study. “Learning as a boat upstream so, the dear!” Her words penetrated our hearts.

I remember most was when she went to visit our class. Then, on the face and in her eyes express anxiety, restlessness. Then, we just broke perhaps, is that day, her philosophy exam but she was out of action to accompany our class because she was afraid that no matter what, or with us, she will grace lifelong hatred.Another memorable experience was when my other summer school. Then, I was pretty scared because I took two weeks vacation. I walked into class with anxious mood. She knew I was out of school, so she went through me the place I do not know, do not understand, and then ask you to lend me books to cover all copy. At that time I felt relieved, grateful she and her friends.

Truly, truly noble profession, like the purse: “Occupation is the ferryman teachers across the river of knowledge.” That was the job that I wished later adulthood. Teacher’s Day Vietnam 20-11, I want to send greetings to her, saying, “I wish you good health! I love her so much! “

Viết Đoạn Văn Giới Thiệu Về Lớp Học, Tả Lớp Học Của Em Bằng Tiếng Anh

Bài luận 1. Viết đoạn văn giới thiệu lớp học, tả lớp học bằng tiếng Anh

Vocabulary:

Spacious (adj): Rộng rãi, thoáng đãng.

Facility (n): Trang thiết bị.

Plain (adj): Trơn, đơn giản.

Typical (adj): Điển hình.

Ceiling (n): Trần già.

Pulpit (n): Bục giảng.

Projector (n): Máy chiếu.

Viral (adj): Phổ biến, rộng rãi.

I live in a small countryside, therefore I do not study in a too big and modern high school. Although the school yard is pretty spacious, our local government does not have much money to build a large school with enough facilities. There are only 18 classrooms – a quite small amount for a high school, and every room looks almost the same as the others. The floor is built with plain red brick, and the walls are painted in a simple and typical light yellow color. There are two large windows on each side of the walls, and all of them are decorated with thin blue curtains which we need to bring home and wash every month. Each room has 20 tables which are divided into four rows with 5 tables on each row. Usually there are two students to share a table, but if we have more than 40 students, we have to sit in a table with 3 ones. My school has a lot of trees, so we just need one ceiling fan to cool off the classroom even in the middle of the day. In the front is the pulpit for teachers to stand in order to observe their students easily. Behind them is a old black board with a large picture of president Ho Chi Minh and the national flag on top. There are three classrooms which are equipped with computers, loudspeakers and projectors for some needed subjects, and our school is trying to get those facilities become viral. There are nothing much about my classroom, but that is the place where I spend three years of my youth to study. My school can be old and boring, but I am sure I will miss it a lot when I graduate.

Dịch:

Bài luận 2. Viết đoạn văn giới thiệu lớp học bằng tiếng Anh:

Vocabulary:

Stain (n): Vết bẩn.

Maintain (v): Duy trì.

I was born and raised in Ho Chi Minh city, so I have opportunity to study in a beautiful school with enough facilities. Our school is not very big, and we have to climb many stairs to get to our classrooms. There are about 32 classrooms which are divided into 4 floors, and all of us even the teachers have to walk by feet to get to the highest floor. All of the classrooms are mostly the same, except for some of the decorative details that are innovated by the students. My class is painted in a clean white color so it can look brighter and more spacious. However, that color choice make us really nervous about getting some stains on the walls, and we have to stay after class to clean them up. On the front of the class is the pulpit, a black board which is actually has a rather dark green color, and a table for teachers. We decorate the table with a flower vase, and the door as well as windows are cover with colorful curtains. All of the rooms are equipped with projectors, computers, loudspeakers and air conditioners. To maintain those facilities, our parents have to hand in a small amount of money every month; but I think it is worthy since they help us a lot in our study. At the end of the room are a small board to stick on the school newspaper and other announcements. We also have an honor board to name some of the best students of the month, and it can be considered as a competition of each class. All of those things in my classroom make me feel comfortable when studying, and I am so lucky to study in such a good school.

Dịch:

Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố Hồ Chí Minh, vì thế tôi có cơ hội được học trong một ngôi trường đẹp với đầy đủ trang thiết bị. Trường tôi không quá lớn, và chúng tôi phải leo nhiều cầu thang để đến được lớp học. Có khoảng 32 lớp học được chia ra thành bốn tầng, và tất cả chúng tôi bao gồm cả giáo viên phải leo bộ để đến được tầng cao nhất. Tất cả lớp học trông gần như giống hệt nhau, ngoại trừ một vài chi tiết trang trí được học sinh sáng tạo. Lớp học của tôi được sơn bằng một màu sơn trắng sạch sẽ để trông nó có vẻ sáng sủa và rộng rãi hơn. Tuy nhiên, màu sắc đó khiến chúng tôi rất lo sợ về việc vấy những vết bẩn lên tường, và chúng tôi phải ở lại sau giờ học để dọn sạch chúng. Ở đầu lớp là bục giảng, một tấm bảng đen mà đúng hơn là nó có màu xanh lá đậm, và một chiếc bàn cho giáo viên. Chúng tôi trang trí chiếc bàn đó bằng một lọ hoa, và cửa ra vào cũng như cửa sổ được che phủ bởi những bức màn đầy màu sắc. Tất cả phòng học đều được trang bị máy chiếu, máy vi tính, loa và máy điều hòa. Để duy trì những thiết bị đó, bố mẹ chúng tôi phải đóng một khoảng tiền nhỏ hàng tháng, nhưng tôi nghĩ điều đó cũng đáng bởi vì chúng giúp chúng tôi rất nhiều trong việc học. Ở cuối phòng học là một tấm bảng nhỏ để dán báo tường và những thông báo khác lên. Chúng tôi cũng có một bảng danh dự để nêu tên những học sinh xuất sắc nhất tháng, và đó được xem như một cuộc thi của mỗi lớp. Tất cả những thứ đó khiến tôi cảm thấy thoải mái khi học, và tôi thật may mắn khi được học trong một ngôi trường tốt như thế.

Cập nhật thông tin chi tiết về Viết Đoạn Văn Tả Thầy Giáo, Cô Giáo Bằng Tiếng Anh, Bài Luận Giới Thiệu Về Thầy Cô Giáo Hay Nhất trên website Theolympiashools.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!