Bác Hồ Học Ngoại Ngữ Như Thế Nào

Bác Hồ học ngoại ngữ như thế nào?Ngoài các ngoại ngữ phổ biến như Pháp, Anh, Trung Quốc, Ý, Đức, Nga, Bác Hồ của chúng ta còn có thể sử dụng thông thạo khá nhiều ngoại ngữ khác. Trong bản lý lịch đại biểu dự Đại hội Quốc tế cộng sản lần thứ 7, Bác đã ghi: “Biết các thứ tiếng: Pháp, Anh, Trung Quốc, Ý, Đức, Nga”. Nhưng trên thực tế, dựa vào những lần Bác đi thăm nước ngoài, cũng như những lần đón tiếp các phái đoàn ngoại giao tới thăm Việt Nam, chúng ta còn được biết vốn ngoại ngữ của Chủ tịch Hồ Chí Minh không dừng lại ở đó. Người còn có thể sử dụng thông thạo khá nhiều ngoại ngữ khác nữa như: tiếng Xiêm (Thái Lan bây giờ), tiếng Tây Ban Nha, tiếng Ả Rập, tiếng của rất nhiều dân tộc thiểu số Việt Nam… vốn ngoại ngữ đó của Bác không phải do “thiên bẩm” mà tất cả đều xuất phát từ sự khổ công luyện tập. Bác Hồ học tiếng Pháp như thế nào?Mùa hè năm 1911, Bác đặt chân lên đất Pháp, đối với Bác, kể từ thời điểm đó mọi việc từ sinh hoạt hàng ngày, tới công việc, nhằm mục đích tìm ra con đường cứu nước, cứu dân đều phải sử dụng bằng tiếng Pháp. Vì thế, nếu không biết tiếng Pháp thì đó là “trở ngại lớn nhất trên con đường tìm đường cứu nước, cứu dân”. Bác đặt ra quyết tâm: “Nhất định phải học viết cho kỳ được”. Vì thế, dù trong hoàn cảnh thiếu thốn mọi thứ, nhưng Người cũng tìm ra được phương pháp học cho riêng mình.Ngay khi còn trên chuyến tàu sang Pháp, mỗi lúc rảnh rỗi, Bác đều tìm đến hai người lính trẻ được giải ngũ đi cùng chuyến tàu để học đọc và viết tiếng Pháp. Họ cho Bác mượn những quyển sách nhỏ in tiếng Pháp. Muốn biết cái gì, muốn biết đồ vật nào đó bằng tiếng Pháp, Bác đều chỉ tay hỏi người Pháp, rồi Bác viết vào một mẩu giấy, dán vào chỗ hay để ý nhất để tranh thủ vừa làm, vừa học. Có khi Bác viết hẳn vào cánh tay. Tối tối sau khi đi làm về, Bác rửa tay, rồi lại ghi những từ mới vào. Học được chữ nào, Bác ghép chúng lại thành câu thực hành ngay.

Ban đầu, Bác tập ghép một vài từ, sau ghép thành đoạn, dần dần Người tập viết thành bài dài. Một thời gian sau, Bác tìm đến các tờ báo của Pháp để xin được viết bài đăng báo. Sau mỗi bài báo viết bằng tiếng Pháp, Bác đều chép thành 2 bản, một bản lưu giữ lại, còn bản kia gửi cho Toà soạn.Trong những lần gửi bài, Bác nói với mọi người trong Toà soạn rằng: “Tôi rất sung sướng nếu bài viết này của tôi được đăng, nhưng dù thế nào cũng xin các đồng chí sửa lỗi tiếng Pháp cho tôi”. Sau mỗi lần bài viết của Bác được đăng báo, Bác vui mừng khôn xiết, nhưng Bác lại cẩn thận xem lại từng câu từng chữ, xem bài viết của mình đúng sai chỗ nào, Toà soạn báo đã sửa lại cho mình như thế nào. Theo chỉ dẫn của những chủ bút, Bác tập viết đi viết lại, khi thì viết diễn giải ra cho dài, khi lại viết ngắn lại cho súc tích…Dù công việc bận bịu tới đâu, nhưng cứ sau mỗi ngày làm việc, Bác lại tranh thủ đọc vài trang tiểu thuyết vừa giải trí, thư giãn đầu óc lại vừa là tự trau dồi kiến thức. Bác thường tìm đọc những tác phẩm của Tônxtôi để học tập cách viết, cách lập luận, rồi Bác tập viết những bài phóng sự. Sáng nào Bác cũng viết từ 5 giờ đến 6 giờ rưỡi, tới 7 giờ Bác lại bắt tay vào công việc. Dù trời nóng hay rét Bác cũng không nản chí. Thấm thoắt thời gian trôi đi, cho đến năm 1922, Bác đã trở thành chủ bút của tờ báo “Người cùng khổ” viết bằng 3 thứ tiếng. Tên báo bằng tiếng Pháp đặt ở giữa, chữ Ả Rập bên trái và bên phải là chữ Hán, tất cả đều do Bác viết. Do Toà soạn báo không có Ban biên tập thường xuyên, nên nhiều khi Bác phải “cáng đáng” mọi việc từ khâu sửa chữa, biên tập bài vở, tới khâu bán báo.Thầy dạy Bác tiếng Anh chính là … Bác! Biết tiếng Pháp rồi, Bác đã tìm sang tận đất nước Anh. Đặt chân lên đất nước Anh. Bác đã tìm ngay cho mình một công việc để làm, công việc đầu tiên của Bác trên đất nước Anh là đốt lò, sau vì quá vất vả khiến ốm mất hai tuần, Bác liền chuyển sang xin làm thuê tại Khách sạn Carlton.Thường ngày Bác phải làm từ 8 giờ sáng tới 12 giờ, chiều từ 5 giờ tới

Bác Hồ Học Ngoại Ngữ Như Thế Nào?

Ngoài các ngoại ngữ phổ biến như Pháp, Anh, Trung Quốc, Ý, Đức, Nga, Bác Hồ của chúng ta còn có thể sử dụng thông thạo khá nhiều ngoại ngữ khác. Trong bản lý lịch đại biểu dự Đại hội Quốc tế cộng sản lần thứ 7, Bác đã ghi: “Biết các thứ tiếng: Pháp, Anh, Trung Quốc, Ý, Đức, Nga”. Nhưng trên thực tế, dựa vào những lần Bác đi thăm nước ngoài, cũng như những lần đón tiếp các phái đoàn ngoại giao tới thăm Việt Nam, chúng ta còn được biết vốn ngoại ngữ của Chủ tịch Hồ Chí Minh không dừng lại ở đó, Người còn có thể sử dụng thông thạo khá nhiều ngoại ngữ khác nữa như: tiếng Xiêm (Thái Lan bây giờ), tiếng Tây Ban Nha, tiếng Ả Rập, tiếng của rất nhiều dân tộc thiểu số Việt Nam… vốn ngoại ngữ đó của Bác không phải do “thiên bẩm” mà tất cả đều xuất phát từ sự khổ công luyện tập.

Bác Hồ học tiếng Pháp như thế nào?

Mùa hè năm 1911, Bác đặt chân lên đất Pháp, đối với Bác, kể từ thời điểm đó mọi việc từ sinh hoạt hàng ngày, tới công việc, nhằm mục đích tìm ra con đường cứu nước, cứu dân đều phải sử dụng bằng tiếng Pháp. Vì thế, nếu không biết tiếng Pháp thì đó là “trở ngại lớn nhất trên con đường tìm đường cứu nước, cứu dân”. Bác đặt ra quyết tâm: “Nhất định phải học viết cho kỳ được”. Vì thế, dù trong hoàn cảnh thiếu thốn mọi thứ, nhưng Người cũng tìm ra được phương pháp học cho riêng mình.

Ngay khi còn trên chuyến tàu sang Pháp, mỗi lúc rảnh rỗi, Bác đều tìm đến hai người lính trẻ được giải ngũ đi cùng chuyến tàu để học đọc và viết tiếng Pháp. Họ cho Bác mượn những quyển sách nhỏ in tiếng Pháp. Muốn biết cái gì, muốn biết đồ vật nào đó bằng tiếng Pháp, Bác đều chỉ tay hỏi người Pháp, rồi Bác viết vào một mẩu giấy, dán vào chỗ hay để ý nhất để tranh thủ vừa làm, vừa học. Có khi Bác viết hẳn vào cánh tay. Tối tối sau khi đi làm về, Bác rửa tay, rồi lại ghi những từ mới vào. Học được chữ nào, Bác ghép chúng lại thành câu thực hành ngay.

Ban đầu, Bác tập ghép một vài từ, sau ghép thành đoạn, dần dần Người tập viết thành bài dài. Một thời gian sau, Bác tìm đến các tờ báo của Pháp để xin được viết bài đăng báo. Sau mỗi bài báo viết bằng tiếng Pháp, Bác đều chép thành 2 bản, một bản lưu giữ lại, còn bản kia gửi cho Toà soạn.

Trong những lần gửi bài, Bác nói với mọi người trong Toà soạn rằng: “Tôi rất sung sướng nếu bài viết này của tôi được đăng, nhưng dù thế nào cũng xin các đồng chí sửa lỗi tiếng Pháp cho tôi”. Sau mỗi lần bài viết của Bác được đăng báo, Bác vui mừng khôn xiết, nhưng Bác lại cẩn thận xem lại từng câu từng chữ, xem bài viết của mình đúng sai chỗ nào, Toà soạn báo đã sửa lại cho mình như thế nào. Theo chỉ dẫn của những chủ bút, Bác tập viết đi viết lại, khi thì viết diễn giải ra cho dài, khi lại viết ngắn lại cho súc tích…

Dù công việc bận bịu tới đâu, nhưng cứ sau mỗi ngày làm việc, Bác lại tranh thủ đọc vài trang tiểu thuyết vừa giải trí, thư giãn đầu óc lại vừa là tự trau dồi kiến thức. Bác thường tìm đọc những tác phẩm của Tônxtôi để học tập cách viết, cách lập luận, rồi Bác tập viết những bài phóng sự. Sáng nào Bác cũng viết từ 5 giờ đến 6 giờ rưỡi, tới 7 giờ Bác lại bắt tay vào công việc. Dù trời nóng hay rét Bác cũng không nản chí. Thấm thoắt thời gian trôi đi, cho đến năm 1922, Bác đã trở thành chủ bút của tờ báo “Người cùng khổ” viết bằng 3 thứ tiếng. Tên báo bằng tiếng Pháp đặt ở giữa, chữ Ả Rập bên trái và bên phải là chữ Hán, tất cả đều do Bác viết. Do Toà soạn báo không có Ban biên tập thường xuyên, nên nhiều khi Bác phải “cáng đáng” mọi việc từ khâu sửa chữa, biên tập bài vở, tới khâu bán báo.

Thầy dạy Bác tiếng Anh chính là … Bác!

Biết tiếng Pháp rồi, Bác đã tìm sang tận đất nước Anh. Đặt chân lên đất nước Anh. Bác đã tìm ngay cho mình một công việc để làm, công việc đầu tiên của Bác trên đất nước Anh là đốt lò, sau vì quá vất vả khiến ốm mất hai tuần, Bác liền chuyển sang xin làm thuê tại Khách sạn Carlton.

Thường ngày Bác phải làm từ 8 giờ sáng tới 12 giờ, chiều từ 5 giờ tới 10 giờ đêm. Bác “thắt lưng, buộc bụng” để có chút tiền mua sách vở. Phương tiện học duy nhất của Người cũng chỉ có vài quyển vở và một cây bút chì. Sớm chiều Bác ra Vườn hoa Haydơ, nơi có nhiều cây to, cột đèn xưa để tự học.

Trong thời gian ở London, Bác đã làm nhiều nghề khác nhau để có tiền ăn học. Trong thời gian chiến tranh, Bác đã dành nhiều thời giờ để nghiên cứu lịch sử thế gới, học tiếng Anh và suy nghĩ về tương lai của các dân tộc thuộc địa. Vừa học tiếng Anh, Bác vừa tìm hiểu nền văn hoá và lịch sử nước Anh, đặc biệt là nước Mỹ. Riêng tài liệu nói về Mỹ của Bác đã lên đến hàng mấy trăm bài, với các thể loại khác nhau, đề cập toàn diện và sâu sắc đến nước Mỹ. Với Bác, việc đọc nhiều sách báo của Mỹ, học tiếng Anh để hiểu tường tận hơn thế giới và để lãnh đạo cách mạng một cách khoa học hơn…

Bác Hồ Đã Học Ngoại Ngữ Như Thế Nào?

Vậy Bác đã học tiếng Pháp – ngoại ngữ đầu tiên như thế nào?

Người thanh niên Nguyễn Tất Thành sinh ra trong cảnh đất nước mất tự do, nghèo đói và cực khổ, nhiều cuộc cách mạng đẫm máu nổ ra mà chưa giành thắng lợi. Nhân dân ta chịu cảnh bị nhiều tầng áp bức, bóc lột, chủ quyền dân tộc bị xâm phạm, giải phóng dân tộc là điều tất yếu. Khát khao cháy bỏng trong lòng đã thôi thúc người thanh niên ấy ra đi tìm đường cứu nước.

Muốn hiểu hơn về Văn hóa của các nước trên thế giới, về cách mà họ phát triển kinh tế, bảo vệ lãnh thổ, không còn cách nào khác là phải giỏi ngoại ngữ, Bác hiểu hơn bao giờ hết ngoại ngữ là công cụ quan trọng, vũ khí sắc bén để giành lại nền độc lập dân tộc.

Năm 1911, khi đặt chân lên Pháp, mọi sinh hoạt hàng ngày và công việc phục vụ mục đích cứu nước của Bác đều phải sử dụng tiếng Pháp. Bác đặt quyết tâm “Nhất định phải học viết cho kỳ được”.

Lúc rảnh rỗi là Bác tìm đến hai anh lính trẻ để mượn sách, nghe được câu gì là tranh thủ ghi chép lại và học thuộc. Bác vừa học vừa làm, có khi còn viết cả vào cánh tay, tối đi làm về chép lại ra giấy, được câu nào là thực hành ngay. Ban đầu là một vài từ, sau đó là ghép thành đoạn, dần dần là một bài dài. Về sau Người tìm đến các tờ báo của Pháp để xin được viết bài đăng báo, mỗi bài người đều viết làm 2 bản, một gửi đi, một giữ lại để có gì còn sửa.

Mỗi sáng, Bác viết từ 5 giờ đến 6 rưỡi, 7 giờ Bác lại bắt đầu làm việc. Đến năm 1922, Bác đã trở thành chủ bút của tờ báo “Người cùng khổ” viết bằng 3 thứ tiếng: Tên báo bằng tiếng Pháp đặt ở giữa, chữ Ả Rập bên trái và bên phải là chữ Hán, tất cả đều do Bác viết.

Thầy dạy Bác tiếng Anh chính là Bác

Học Tiếng Anh Như Thế Nào?

Để học được tiếng Anh thì câu hỏi đầu tiên ta phải trả lời được là ‘học tiếng Anh để LÀM GÌ?’. Có thể mỗi người chúng ta sẽ có lý do khác nhau như là để có công việc tốt hơn, để có lương cao hơn, để có thể đi du học,… .

Đối với Kiri thì lý do học tiếng Anh ngày xưa rất đơn giản. Đó là để chơi được các loại game có cốt truyện như Pokemon trên gameboy hay Final Fantasy. Còn những chuyện để tương lai tốt hơn, để công việc tốt hơn thì với một học sinh cấp 2 xa vời quá chưa tính tới.

Ngày đó chỉ đơn giản là lúc chơi game thì rất thích, nhưng mà lại bị một vấn đề là tiếng Anh có hạn nên không hiểu các nhân vật nói gì. Thế là Kiri suốt ngày lọ mọ từ điển Lạc Việt để tra… mà lúc đó như vậy lại không cảm thấy mệt mỏi hay chán nản gì cả. Ngược lại rất vui mỗi khi tự mình hiểu được điều nhân vật nói.

Kiri cũng thích đọc truyện tranh Nhật Bản mà toàn phải đợi truyện xuất bản hay là có bản dịch trên mạng. Thế là tự tìm hiểu sang các trang nước ngoài để đọc bằng tiếng Anh luôn. Cứ không hiểu lại tra từ điển… dần dần cũng đọc được tiếng Anh hồi nào không hay. Rồi tương tự cũng xem phim hoạt hình Nhật Bản bằng tiếng Anh.

Ở phần này Kiri chỉ muốn nói là bạn học tiếng Anh để làm gì cũng được, nhưng mà đầu tiên là cái lý do đó phải là CỦA BẠN và phải khiến bạn có CẢM XÚC mạnh với nó. Nếu lý do của bạn là đi du học để được khám phá điều mới và mỗi khi nghĩ tới bạn đều cảm thấy năng lượng dâng trào thì đó là một lý do rất tốt. Nếu bạn có thu nhập thấp và muốn học tiếng Anh để gia đình mình sau này không phải khổ và cảm thấy mong muốn này rất mãnh liệt thì hãy nuôi dưỡng nó.

Mục tiêu của mỗi chúng ta đều có thể là giỏi tiếng Anh, nhưng động lực của mỗi người hoàn toàn có thể khác nhau. Và không có lý do nào tốt hơn lý do nào, chỉ có lý do nào tác động mạnh với người này hơn người kia mà thôi.

Đây cũng là bước quan trọng nhất để bắt đầu việc học. Nếu những lý do khiến bạn học chưa khiến bạn có cảm xúc mỗi khi nghĩ tới thì hãy thử tưởng tượng khi mình đạt được điều đó sẽ ra sao. Nếu tưởng tượng vẫn chưa có cảm xúc thì bạn nên tìm một lý do khác đúng với mình hơn.

Kiri chỉ có lưu ý là nếu bạn học để đi du học hay để lấy bằng thì bạn sẽ phải cân nhắc đi học bài bản thêm để củng cố tiếng Anh học thuật cũng như kỹ năng làm bài thi, hoặc nếu bạn có thể tự học thì càng tốt.

Ngoài ra, bạn nên tạo cho mình ở trong một môi trường có tiếng Anh để tiếp xúc thường xuyên sẽ học tốt hơn nhiều. Bạn có thể đi đến các câu lạc bộ tiếng Anh, tham gia các diễn đàn nước ngoài,… . Nói chung là bạn cần ‘đắm chìm’ vào nó, hơn là chỉ dành một khoảng thời gian nho nhỏ học tiếng Anh trên trường lớp.

Học Nói Tiếng Anh Như Thế Nào???

Hãy nói một chút tiếng Anh mỗi ngày. Cách tốt nhất để học bất kỳ ngôn ngữ mới nào là nói chuyện với nó. Không quan trọng nếu bạn chỉ biết năm từ tiếng Anh hoặc nếu bạn đang thông thạo – nói tiếng Anh với người khác là phương pháp nhanh nhất, hiệu quả nhất của việc cải thiện.

Đừng chờ đợi cho đến khi bạn “cảm thấy đủ giỏi” để nói tiếng Anh – có thể bạn sẽ không đạt đến mức độ đó trong một thời gian dài, do đó hãy cứ thoải mái và bắt đầu nói tiếng Anh ngay. Bạn sẽ ngạc nhiên trước cách nhanh chóng học được các kỹ năng nói và cải thiện được khả năng nói của mình.

Tìm một người bản,sẵn sàng dành thời gian nói tiếng Anh với bạn – bạn có thể trao đổi cách học ngoại ngữ với họ, khi họ dành 30 phút nói tiếng Anh với bạn và bạn cũng vậy.

Nếu bạn sống trong một đất nước nói tiếng Anh, bạn có thể thực hành bằng cách bắt đầu cuộc hội thoại đơn giản với những người bạn gặp, cho dù nó nói “hello” với một người bán hàng hoặc nhờ một người lạ chỉ đường.

Tập trung vào cách phát âm của bạn. Thậm chí nếu bạn có vốn từ vựng phong phú, khả năng ngữ pháp cao siêu thì người bản địa cũng sẽ không hiểu được bạn nếu bạn phát âm sai.

Thật vậy, phát âm rõ ràng là hết sức cần thiết nếu bạn thực sự muốn cải thiện trình độ tiếng Anh của mình. Chú ý lắng nghe cách nói tiếng Anh của người bản ngữ và cách phát âm từ cụm từ để có thể bắt chước giống như họ.

Đặc biệt chú ý đến bất kỳ âm thanh nào hoặc cách phát âm nào, mà bạn không quen hoặc không tồn tại trong tiếng mẹ đẻ của bạn. Ví dụ một số người gặp khó khăn trong việc phát âm “r” , vì nó không tồn tại trong ngôn ngữ mẹ đẻ của họ, trong khi người khác gặp khó khăn với các cụm phụ âm nhất định, chẳng hạn như âm “th”.

Hãy biết rằng cách phát âm của từ tiếng Anh nhất định sẽ thay đổi rất nhiều tùy thuộc vào nơi mà nó được sử dụng. Ví dụ, tiếng Anh ở Mỹ thì khác so với tiếng Anh được nói ở Anh. Nếu bạn có ý định đi du lịch đến hoặc sống trong một đất nước nói tiếng Anh, đây là điều mà bạn cần hết sức chú ý.

Mở rộng vốn từ vựng của bạn và sử dụng nhiều câu thành ngữ. Học càng nhiều từ vựng và cụm từ cũng như nhiều thành ngữ thì làm cho việc nói tiếng Anh của bạn dễ dàng hơn.

Một lần nữa, dành nhiều thời gian nói chuyện với những người bản ngữ sẽ giúp bạn dễ nhận ra cách dùng từ và thành ngữ phổ biến và sau đó là sử dụng nó một cách tự nhiên nhất. Mặc dù đọc sách, xem TV và nghe tin tức bằng tiếng Anh cũng mang lại nhiều lợi ích.

Khi bạn học được một từ mới hoặc một cụm từ mới hoặc một thành ngữ mới thì hãy sử dụng nó ngay lập tức cũng như thường xuyên. Đây là cách mà bạn có thể nhớ nhanh và lâu cụm từ này.

Một cách dễ thuộc từ mới là hãy làm những mảnh note và dán đầy phòng mình ở hoặc dán ở những nơi bạn thường sử dụng. Thông qua cách nhìn hằng ngày thì tiếng Anh sẽ tự thấm vào cơ thể bạn.

Bạn cũng cần có một quyển tập để ghi chú lại các thành ngữ mà người bản ngữ hay dùng. Một số ví dụ bao gồm “Its raining cats and dogs” (mưa nhiều), được vào “cloud nine” ( nghĩa là rất hạnh phúc) hay khi nói “piece of cake” (việc gì đó dễ dàng, nhỏ nhặt). Việc sử dụng cụm từ này sẽ làm cho việc nói của bạn tăng lên vài bậc.

Đăng ký một lớp học hoặc nhóm tiếng Anh. Đây là một cách tốt để đảm bảo việc luyện nói thêm tiếng Anh với nhiều người qua đó nâng cao khả năng của bản thân.

Tham dự một lớp học tiếng Anh là một cách tuyệt vời để tập trung vào một số khía cạnh trọng yến cho việc nói tiếng Anh. Ở lớp sẽ dạy cho bạn cách đúng ngữ pháp của việc nói – trong đó bao gồm cấu trúc câu phù hợp và chia động từ.

Tham dự vào các nhóm thì bạn có thể thoải mái để nói tiếng Anh cũng như xây dựng cho mình thêm các mối quan hệ. Nói tiếng Anh trong môi trường này có thể giúp bạn trở nên thoải mái hơn so với việc nói trước mặt người lạ.

Cả hai cách này điều có ưu và nhược điểm riêng nên việc dùng cách nào phù hợp với bản thân mình mới là điều quan trọng nhất hoặc có thể áp dụng cả hai vào việc học của từng người.

Mang một cuốn từ điển tiếng Anh mọi lúc (cho dù đó là một cuốn sách thật hay một ứng dụng điện thoại) thì rất hữu ích.

Có từ điển bên mình, có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ bị mắc kẹt trong một từ. Nó có thể giúp bạn tiết kiệm rất nhiều bối rối nếu bạn đang có một cuộc trò chuyện với một người nói tiếng Anh và quên một từ trong giữa câu – việc cần làm là tra ngay từ đó trong từ điển mà thôi!

Ngoài việc tiết kiệm thời gian và tránh gây cho bạn lúng túng thì bạn sẽ ghi nhớ sâu từ này cho những lần sử dụng sau.

Khi mới bắt đầu, bạn nên dùng từ điển Anh – Việt. Tuy nhiên, một khi các kỹ năng ngôn ngữ của mình cải thiện, bạn nên chuyển sang sử dụng một từ điển Anh-Anh, trong đó cung cấp những giải thích bằng tiếng Anh và đây cũng là cách để các bạn có thể tư duy bằng tiếng Anh. Điều này sẽ góp phần nâng cao trình độ của bạn hơn nữa.

https://tienganhtaiphi.com/2024/07/29/5-quy-tac-de-noi-luu-loat-tieng-anh/ https://tienganhtaiphi.com/2024/07/12/5-sai-lam-lon-nhat-khi-hoc-tieng-anh/ https://tienganhtaiphi.com/2024/07/04/3-cach-giup-ban-vuot-qua-noi-so-hai-khi-noi-tieng-anh/ https://tienganhtaiphi.com/2024/07/26/nhung-giai-doan-phai-trai-qua-khi-hoc-mot-ngoai-ngu/ https://tienganhtaiphi.com/2024/07/08/qua-phi-hoc-tieng-anh/